Em học sinh lấy cớ bị trễ tàu để được anh cấp trên dẫn vào nhà trọ móc bím
bà xã tôi – ở nhà, nấu cơm, chờ tôi về. kūku – cô học sinh part-time, mắt trong veo, nụ cười như nắng, luôn đứng cạnh tôi lau bàn, pha latte.
“cảm ơn anh, store trưởng…” – giọng cô ngọt, tay chạm tay khi đưa ly.
một đêm muộn, quán đóng cửa:
- kūku ở lại giúp dọn.
- cả hai lỡ tàu cuối.
nhà nghỉ gần nhất – chỉ còn 1 phòng. giường đôi, ánh đèn vàng, không lối thoát.
cô ngồi cạnh, váy ngắn, đùi trắng. “em… thích anh lâu rồi.” mắt cô long lanh, môi run, rồi… chạm môi tôi.
uuuhyoooooooooooooooo!!!! lý trí vỡ vụn.
đêm đó:
- cởi áo – ngực nhỏ, núm hồng run dưới tay tôi.
- cởi quần – âm đạo ướt át, chưa từng ai chạm.
- đâm vào – chặt, nóng, rên “anh ơi…”.
- xuất tinh – đầy tử cung, cô ôm chặt, khóc vì sung phê.
từ đó, mỗi ca đêm: ☕ quầy pha chế – cô quỳ gầm, thổi kèn trong khi khách đã về. 🚪 cửa sau – đè cô vào tường, phang doggy, sữa chua bắn lên tạp dề. 🏨 nhà trọ quen – 3p với gương, cô nhìn chính mình bị tôi phang.
cô vợ gọi: “anh về muộn à?” tôi trả lời, tay còn vuốt âm đạo kūku dưới bàn.
kūku thì thầm: “em không cần danh phận… chỉ cần anh bắn vào em mỗi ngày.”
tôi – store trưởng, anh xã, giờ là kẻ "đi ngoài" đắm chìm. và tôi… không muốn tỉnh. ☕💦